NỖI ĐAU TUỔI GIÀ - Huy Phương
Ở đây, chúng ta không bàn chuyện
đau nhức, cao máu, tiểu đường...nữa, vì đã có quá nhiều vị bác sĩ quan tâm tới
tuổi già trên đất Mỹ này. Những loại đau trên đã có thuốc và có chính phủ Mỹ
trả tiền, nhưng có những thứ đau khác không có thuốc chữa và cũng không ai kê
vai gánh vác giùm. Báo OC Register thứ sáu tuần trước
có đăng tin một ông già bị người ta đem bỏ trước cổng một ngôi chùa ở thành phố
Westminster. Ông lặng lẽ ngồi trước hiên chùa suốt ngày. Cảnh sát đến mang ông
vào bệnh viện tâm thần. Ông không có trong người bất cứ một thứ giấy tờ nào để
biết được ông là ai, ở đâu. Ông không nói một lời nào, chỉ biết lặng lẽ, đôi
khi cười một mình như một người mất trí.
<!>
Ông là một người châu Á, Việt Nam cũng
chưa chừng, như vậy ông không phải sinh ra ở đây, hay từ trên trời rơi xuống
như cô bé Maika trong một tập phim Tiệp Khắc. Vậy là có người chở ông tới và bỏ
ông lại đây, không ai ngoài con cái hay thân thích của ông. Lâu nay thỉnh
thoảng người ta thấy có những thiếu phụ sinh con rồi đem con bỏ vào thùng rác,
nhưng chưa thấy ai đem cha mẹ vứt bỏ ngoài đường. Ông già chỉ cười vu vơ, trí
nhớ của ông đã suy kiệt, nếu không ông sẽ đau khổ biết chừng nào?
Trước đây người ta kể chuyện có
người chở bà mẹ già bỏ ở cây xăng, tôi không tin, tưởng là chuyện đùa, nhưng
bây giờ thực sự lại có người “ đem cha bỏ chùa ”.
Cũng lại câu chuyện của một người
già. Tháng trước, trong một dịp đưa người thân đi Việt Nam, tại quầy vé China
Airline ở phi trường Los Angeles tôi đã chứng kiến một cảnh khá đau lòng. Trong
khi mọi người đang xếp hàng trình vé, cân hàng thì một bà cụ người Việt cứ loay
hoay lúng túng trước quầy vé với các thứ giấy tờ vương vãi, bề bộn trên sàn
nhà. Bà ngồi bệt xuống đất hết móc túi này đến túi nọ, vẻ mặt lo lắng. Một nhân
viên an ninh phi trường thấy tôi cũng là người Á Đông, ngỏ ý muốn tôi lên giúp
bà cụ. Nhân viên quầy vé cho biết bà có vé máy bay, một visa nhập cảnh Việt Nam
nhưng không có passport hay thẻ xanh. Tôi giúp bà moi từ đống giấy tờ ra chỉ
thấy một cái hộ chiếu của Việt Nam cấp cách đây mười mấy năm khi bà đến Mỹ đã
hết hạn và một cái ID của bà do tiểu bang Florida cấp. Bà mới từ Florida đến
phi trường Los mấy giờ trước đây một mình và trình giấy tờ để lên máy bay đi
Việt Nam.
Cuối cùng, bà cũng lên được máy
bay, nhưng bà sẽ không bao giờ có thể trở lại Florida nữa vì trong tay bà không
có passport của Hoa Kỳ, không thẻ xanh, không
“entry permit”. Đây là trường hợp một bà mẹ già, quê mùa bị con cái “mời
khéo” về Việt Nam. Tội nghiệp cho bà đã ngồi trên máy bay năm sáu tiếng đồng hồ
để đến phi trường LAX, sắp tiếp tục chặng đường về Việt Nam nhưng không biết là
mình không thể trở lại Mỹ và lòng bất nhân của con cái. Hình ảnh bà già này cứ
ám ảnh tôi mãi. Bà vụng về, quê mùa, có lẽ cũng chẳng giúp ích được gì cho con
cái mà chỉ thêm gánh nặng. Thôi để cho bà đi, khi biết mình không trở lại Mỹ
được thì chuyện đã rồi. Tuổi bà có nằm lại trên quê hương cũng phải, sống chẳng
giúp ích gì được cho ai, chết ở đây bao nhiêu thứ tốn kém.
Hai vợ chồng sang Mỹ từ hai mươi
năm nay, đi làm nuôi con, mua được căn nhà đã pay off. Khi các con đã có gia
đình ra riêng thì ít năm sau ông cụ cũng qua đời. Thấy mẹ hiu quạnh trong một
căn nhà khá 1ớn, mà giá nhà đang lên, các con bàn với mẹ bán nhà đi rồi về ở
với các con. Bà mẹ bán nhà, thương con chia đều cho mỗi đứa một ít, còn dăm
nghìn dắt lưng, rồi về ở với con. Bà không biết lái xe, không biết chữ nghĩa,
cũng không biết trông cháu làm home work, nên cha mẹ chúng phải nhờ người đưa
đón. Bà thích nấu ăn, gói bánh, kho cá, nhưng sợ nhà hôi hám, con cái không
cho. Lúc đầu thì chẳng sao, lâu dần mẹ thành gánh nặng. Buổi chiều, đứa con gái
xô cửa trở về nhà, thấy mẹ đang gồi xem TV, nó hất hàm hỏi: -“Có hiểu gì không
mà thấy má ngồi coi suốt ngày vậy?” Có lúc chuông điện thoại reo, đứa con nhấc
máy, bên kia không biết ai hỏi gì, trước mặt bà già, nó trả lời nhát gừng:-“Bả
đi khỏi rồi!”
Một bà mẹ khác, ở chung nhà với một
đứa con nhưng nhờ một đứa con khác đưa đi bác sĩ. Xong việc, nó đưa mẹ về rồi
lẹ lẹ dọt xe đi làm. Bà già vào tới cửa, móc túi mãi không tìm ra cái chìa khóa
nhà. Bà không có chìa khóa, không cell phone, cũng không có tiếng Anh, sợ sệt
không dám gõ cửa hàng xóm. Bà ngồi đó, trên bục cửa cho tới chiều, khi đứa con
ở chung nhà đi làm về, thì bà đã kiệt sức vì khô nước, phân và nước tiểu đầy
mình.
Đời xưa, người ta kể chuyện trong
một gia đình, có hai vợ chồng đối xử với ông cha già đã run rẩy của mình tệ
bạc, cho cha ăn trong cái “mủng dừa”. Một hôm hai vợ chồng đi làm về thấy đứa
con nhỏ của mình đang hì hục đẽo một cái gáo như thế, được cha mẹ hỏi, nó
“thành thật khai báo” rằng “để dành cho cha mẹ lúc về già”.
Đâu phải ai nuôi con cũng nghĩ tới
lòng cha mẹ, cũng như nhớ chuyện “trồng đậu có đậu, trồng dưa có dưa”.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét