NHỮNG KHOẢNG SƯƠNG MÙ
Kính tặng các bạn tù H.O.
Hồi mới sang Mỹ có lúc tôi làm nghề
tống thơ văn, là người đưa thư, giao hồ sơ, giấy tờ từ chỗ này sang chỗ khác,
Mỹ gọi nghề này là “courier”, một trong những nghề hạng bét, lương thấp (cỡ
$5.25 thời điểm 1992+ thêm mấy xu cho một mile), vất vả (mỗi ngày chạy trung
bình 150 miles). Job này chỉ có part time, vì không ai có thể chịu nỗi lái xe
liên tục mỗi ngày tám tiếng, không có xe nào chịu đựng nỗi thời gian và đoạn
đường dài như thế. Chỉ có dân cùng đường mới nhận công việc này.Tôi là thứ
“courier” nhà băng, nghĩa là phải chạy sớm giao giấy tờ từ nhà băng này sang
nhà băng kia, để nhân viên có thể sắp xếp, sẵn sàng mở cửa lúc 9 hay 10 giờ
sáng. Nhà ở Westminster, tôi phải dậy lúc 4 giờ sáng, lên nhận bao bì để bắt
đầu “round” của tôi xuất phát từ hãng chính đặt trụ sở tại đường Mac Arthur,
Irvine, lúc 5:00 giờ sáng. Trong vòng bốn tiếng rưỡi đồng hồ, tôi phải sử dụng hầu hết xa lộ trong Quận Cam và Los,
ghé tám thành phố Orange, Montebello, Commerce, Whittier, Los Angeles, La
Habra, Yorba Linda và Garden Grove,về lại Irvine lúc 9:30 sáng.
<!>
Về mùa đông, lúc năm giờ sáng thời
tiết rất lạnh và ngoài trời hãy còn tối lắm. Khổ nhất là những khoảng đường
sương mù trong buổi sớm mà tôi thường gặp nhất là trên đoạn đường 405 South gần
phi trường John Wayne, nó chỉ kéo dài khoảng ba miles nhưng phải đi mất gần nửa
giờ đồng hồ. Sương mù lúc ấy dầy đặc đến nỗi chúng ta không thấy gì trong
khoảng mười thước trước mặt. Nếu đứng lại là chấp nhận xe đằng sau sẽ húc vào
mình, mà lái đi thì không khác gì bịt mắt quờ quạng trong bóng tối. Trường hợp
ấy, gần như phải lái chậm, mắt mở to căng thẳng nhìn kỹ xuống mặt đường kẻo xe
lấn qua lane khác hay thúc vào đít xe trước. Trên xa lộ cũng không thể nào tấp
vào lề để chờ sương tan hay lái vào exit để mong một chỗ sáng sủa hơn, sương mù
y như rừng rậm không có lối ra hay biển mênh mông không thấy bến bờ.
Ôi! Cuộc đời của tôi hay của những
người bạn thiếu may mắn đã có bao nhiêu lần phải gặp những khoảng sương mù như
thế? Hồi mới làm người tị nạn sang Mỹ, hết trợ cấp, việc làm khó kiếm, nhất là
đối với những tên già không già mà trẻ không trẻ, thầy lỡ thầy mà thợ lỡ thợ
như tôi, lấy đâu ra một công việc vài ba đồng mà lo nhà, lo xe, lo cơm, lo áo.
Nếu nằm nhà thì chẳng khác gì cái xe đứng lại trên xa lộ trong trời sương mù,
đành phải chạy chầm chậm và mong mỏi cái thời sương mù ấy sớm chấm dứt. Trong
cái khoảng sương mù ấy, tôi đã phải bỏ Cali ra đi về miền Đông giá lạnh để tìm
một việc làm đắp đổi, chờ lúc trời quang, mây tạnh mới trở về đây.
Trừ những người tốt số, đời của mỗi
người có lẽ đều có một khoảng sương mù như thế. Thời gian tù tội, thất nghiệp,
phá sản, ly dị, trầm uất...Những người lính giữ nước cũng không mong cuộc đời
sáng sủa, trôi chảy, cái khoảng sương mù là quãng đời trong trại tập trung sau
khi tan hàng, buông súng. Đôi khi, lòng chúng ta nhen nhúm lên một ngọn lửa hy
vọng rằng “có lẽ ta đâu mãi thế này”, để rồi cuối cùng cũng ra khỏi cái khoảng
sương mù đó để bước tới một vùng quang đãng nắng ấm. Trong những khoảng sương
mù, ráng giữ cho lòng kiên nhẫn, bình tĩnh, tự tin và giữ con đường đi thẳng.
Trong tình thế này, chúng ta không bao giờ có thể quay trở lại con đường cũ hay
vùng bỏ chạy ra khỏi con đường chúng ta đang phải đi. Muốn ra khỏi những khoảng
sương mù, chúng ta chỉ còn một lối đi tới và phải luôn luôn giữ con đường
thẳng, dù có hết sức nóng lòng, chúng ta cũng không thể đi hay chạy nhanh lên.
Hồi mà những đợt đồng bào tỵ nạn
mới sang đây, không làm sao tránh khỏi những khó khăn gặp phải thuở ban đầu, có
người đưa ra hình ảnh một chuyến xe đò ngày xưa mà chúng ta thường gặp ở quê
nhà. Đó là những chuyến xe không đủ chỗ ngồi cho tất cả mọi người, có người
phải đứng, có người phải đu sau bậc cửa lên xuống, lớp trong lớp ngoài. Nhưng
chuyến xe chạy qua một vài đoạn đường dài, có kẻ lên người xuống, chúng ta
thoạt đầu phải đu ngoài cửa xe, nhưng cuối cùng ai cũng có được một chỗ ngồi
trong xe, và chúng ta cũng có một chỗ ngồi như thế.
Hồi mới sang đây, chúng ta đầy lòng
lo sợ, không biết rồi mai đây, xứ lạ quê người, sống làm sao đây. Cha mẹ thì
không còn trẻ, con cái chưa lớn lên, tất cả đều tạm bợ, chưa có gì ổn định cho
cuộc sống. Bây giờ sau bao nhiêu năm, như qua cái khỏang sương mù ấy, như qua
cái đoạn đường mà chúng ta phải đeo bên cửa chiếc xe đò ấy, chúng ta thấy gì?
Có người trở thành giàu có, thành công trên đất Mỹ vì chúng ta cũng biết rằng
đây là “đất cơ hội”, có gia đình con cái chiếm những học vị cao, hãnh diện đi
vào dòng chính của nước Mỹ. Nếu chúng ta đã không giàu có, con cái chúng ta
cũng chỉ đỗ đạt làng nhàng, có công việc làm vừa phải, thì chúng ta giờ đây
cũng chẳng có gì phải lo lắng gì cho cuộc sống hôm nay. Đó là cuộc sông ổn định
trên xứ người. Đó là chúng ta đã đi qua những khoảng sương mù ấy, như ngày
trước trong câu chuyện tôi kể hầu các bạn ở trên, tôi đã dọ dẫm, lần mò đi
trong đám sương mù dày đặc ấy để tôi cũng như các bạn, chúng ta đã có thể tiếp
tục chạy trên xa lộ sáng hôm nay với một tốc độ khá cao, mà không còn phải lo
sợ, buồn phiền gì nữa.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét